Giới thiệu

Tác giả: Đậu Nguyên Khôi
Bút danh: Lâm Tương Hà
Tiểu Sử của tác giả: 1962 -1972 làm cán bộ cục cung tiêu Bộ Nông trường quốc doanh
+ Năm 1972 Bộ Nông trường sát nhập với bộ nông nghiệp thành UBNN TW
+ Sau đó ông chuyền sang làm cán bộ công ty thiết bị
+ 1976 thành bộ nông nghiệp và Cty Thiết bị sát nhập với công ty Phụ tùng thành Công Ty TBPT thuộc tổng cục trang bị kỹ thuật bộ Nông Nghiệp và PTNT
+ Năm 1990 là cán bộ trung cao cấp về hưu
+ Địa chỉ liên hệ: Cty TNHH Giang Hồng, Khu CN Đồng Văn, Duy Tiên, Hà Nam
        SDT:  0967118459

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tình đời tình người trong thơ Đậu Nguyên Khôi

   


  Là một người đi nhiều có hiểu biết rộng, cuộc đời chìm nổi với viết bao sóng gió, gian truân, vì vậy mà thơ Đậu Nguyên Khôi là những trải nghiệm, những bài học cao quý và sâu sắc về cuộc sống. Ta thấy trong thơ anh luôn trăn trở cái gì đó khắc khoải, trăn trở về những điều mình vẫn chưa làm được, những điều còn dang dở, những món nợ ân tình mà có lẽ chẳng bao giờ có thể trả hết được...
           Tác giả viết bài "Nợ Như Chúa Chổm"để bộc bạch nỗi lòng mình:" Ta không nợ ai nhưng thật sự ta đang nợ quá nhiều" và đó là cái nợ vô cùng lớn" Ta đã nợ,nợ hôm qua, nợ hôm nay, nợ ngày mai". Đậu Nguyên Khôi thấy mình mắc nợ quá khứ, hiện tại và tương lai. Có lẽ nhà thơ chỉ hết nợ khi thế giới này ngập tràn tình yêu thương, khi không còn những cảnh đời bất hạnh, khổ đau. Thơ Đậu Nguyên Khôi không đao to búa lớn, không hoành tráng, không hô khẩu hiệu mà là cái nhìn chân thực về cuộc sống, ngòi bút của tác giả hướng đến sẻ chia, đồng cảm với những cảnh người, cảnh đời bằng tấm lòng chân thành nhất. Đó là những người vợ trẻ có chồng đi đánh giặc không hẹn ngày về:
           Cưới nhau được mươi hôm
           Anh ra chiến trường
           Không bao giờ trở lại
           Chị một mình ở vậy
           Thờ chồng nuôi con
             ............................
            Đời sao người được cả
            Sao có kẻ trống không
             Thơ tôi đầm đậm buồn
             Hồn tha phương, tha phương.
                  ( Những người con gái tôi đã gặp)
      Rồi những cô công nhân mới ngày nào còn như những bông hoa rừng, như ánh trăng rằm thế mà giờ đây tóc đã nhuộm màu:
             Mấy cô nuôi con một mình
             Má nhăn già trước tuổi
             Mấy cô sống độc thân
            Trong căn nhà lủi thủi
         Viết về những số phận con người chính là cách mà tác giả thể hiện tình yêu người, yêu đời tha thiết của mình. Bên cạnh đó Đậu Nguyên Khôi còn viết về những mặt trái của xã hội, dùng đôi chút hài hước, hóm hỉnh để nêu lên những thực tế khắc nghiệt của cuộc sống ở những thời điểm khác nhau, tiêu biểu là bài viết "Viếng bà chúa kho"," Đi chợ tết thời bão giá", "Dằn vặt", chuyện nhà tôi, ông hư danh, xuân với tuổi già.... Là một người yêu thơ, Đậu Nguyên Khôi rất yêu mến những tài năng văn chương như Nguyễn Du, Phùng Quán, Lưu Quang Vũ, Xuân Quỳnh...
    Họ không chỉ có tài mà hơn hết là họ có cái tâm trong nghề nghiệp, những sáng tạo nghệ thuật được ra đời với mục đích là vị nhân sinh. Trong bài "Viếng mộ Quan Vũ- Xuân Quỳnh" tác giả đã viết:
             Anh như hòn núi cao
              Chị như nước biển hồ
             Anh như dòng thác đổ
             Chị như ánh trăng soi...
             Anh Vũ, chị Quỳnh ơi
             Sao yêu anh chị thế.
                 ( Viếng mộ Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh)
      Viết về Phùng Quán tác giả thể hiện sự ngưỡng mộ và kính trọng" Ai chiến trận xông pha từ thuở nhỏ Nơi Bình Trị Thiên khói lửa/Ai thẳng ngay được như ông/ Như một cây thông". Đọc thơ Đậu Nguyên  Khôi chúng ta thấy yêu đời hơn, thấy trân trọng biết bao cuộc sống tự do, ấm no,hạnh phúc ngày hôm nay, thấy mình còn may mắn hơn rất nhiều người. Thơ anh buồn nhiều hơn song không bi lụy, sầu thảm, tiêu cực mà đâu đó vẫn ánh lên niềm tin vào những điều tốt đẹp. Nhà thơ đã thể hiện niềm hân hoan, vui sướng trước sự thay da đổi thịt của quê hương đất nước:
           Mặc rét buốt đêm đông
           Mặc đêm dài vi vút
           Đêm Xuân Quang
           Sáng rực ánh bình minh
          Bừng bừng lời ca tiếng hát
                 ( Đêm Xuân Quang)
    Một thời trai trẻ mang trong mình bao ước mơ, hoài bão, lòng đầy nhiệt huyết, quên sao được kỉ niệm về những ngày còn trên giảng đường Đại học đã xa lâu rồi mà như vẫn còn tươi mới:
             Mỗi người một ước mơ
              Mỗi người một khối óc
              Hôm nay còn ở trường
              Ngày mai đi bốn phương
                Ai sẽ đến những công trường xa xôi
              Nhà máy mọc lên khắp nơi
             Ống khói vút cao in bóng chân trời.
                    ( Kỉ Niệm năm năm trường Bách Khoa)
     Trong cuộc đời của mình có lẽ ai cũng dành một phần cho thơ tình và Đậu Nguyên Khôi cũng vậy, vì một lẽ tình yêu và thơ ca là đôi bạn tri kỉ, có những tâm tình, những nỗi niềm chỉ nói được bằng thơ. "Khúc nhạc buồn", khúc nhạc buồn em dạo cho anh/ Ngờ đâu là khúc nhạc cuối cùng. Khi người thiếu nữ cất lên bản nhạc ấy thì cả hai người đều không biết rằng đó là khúc nhạc chia ly. Một biến cố cuộc đời đã chở thành hố sâu ngăn cách đôi bạn trẻ. Chính vì không biết sau lần đó sẽ xa nhau mãi mãi nên tác giả càng day dứt, hụt hẫng. Tiếng đàn ấy cứ vang vọng trong tâm trí, bóng hình ấy cứ hiện về trong mỗi giấc mơ. Bao nhớ nhung, nuối tiếc thi si chỉ biết gửi vào thơ, nhờ vần thơ nói hộ lòng mình. Mỗi khi kí ức ùa về đã làm sống lại của một thời hoa bướm ngày xưa không bao giờ phai mờ trong tâm trí :
              Đôi hồn thơ mộng, đôi hồn trẻ
               Tình thì như đã, nét còn e.
                           ( Khúc nhạc buồn)
    Chàng nghệ sĩ đa tình mà cũng rất đỗi sy tình chỉ gặp người con gái một lần thôi mà giữ mãi nụ cười ấy, ánh mắt ấy:
                   Hỡi người con gái năm nào
                  Bên bờ suối ấy ta gặp nhau
                  Một lần mà sao in dấu mãi
                  Tương tu ngàn dặm, tóc phai màu
                          ( Người gặp bên bờ suối)
     Trên đường đầy những chông gai ngang trái chỉ có sức mạnh của tình yêu, chỉ có em mới có thể là cứu cánh, là niềm tin, là chỗ dựa tinh thần để tràng thi sĩ bước tiếp:
                 Dẫu mất hết đời có em là đủ
                 Dẫu buồn đau em đến cũng nguôi vơi
                 Anh lại bước trên đường chông gai ấy
                   Kìa xa xa ánh sáng lóe chân trời.
                            ( Em là ai)
Đậu Nguyên Khôi viết về những mối tình tất cả đều không trọn vẹn đều dang dở, luôn mang trong lòng nỗi nhớ mong, khắc khoải:
                  Lòng gần gũi mà đời xa cách lắm
                   Vẫy gọi nhau mà xa lắc đôi bờ
                    Mãi lặng im và mãi trong mơ
                   Mãi yêu em trong khắc khoải hồn thơ.
                           ( Khắc khoải một mối tình)
Và tràng thi sĩ mong được mang cả cuộc đời mình để dâng tặng cho người mình yêu
         Anh tặng em
         Con thuyền bé nhỏ
         Để bến bờ em có thể bơi sang
         Anh tặng em
        Căn nhà lá xuềnh xoàng
        Trời mưa bão giữa đường em trú tạm.
                      ( Anh Tặng em )
         Cho dù viết về đề tài nào thì thơ Đậu Nguyên Khôi cũng ẩn chứa những suy tư về nhân tình thế thái.             Một con người với một thời gian chìm đắm trong khổ đau tưởng chừng như không thể gượng dậy nổi song bằng nghị lực phi thường nhà thơ đã vượt lên số phận, sống tích cực, không ngừng phấn đấu vươn lên. Chính trải nghiệm của cuộc sống đã mang đến cho thơ anh sự sâu sắc trong từng câu chữ, tứ thơ, phảng phất những triết lý về nhân sinh. Điều ý nghĩa nhất trong thơ Đậu Nguyên Khôi đó là tư tưởng sống và đấu tranh cho lẽ phải và công bằng, đề cao lòng nhân ái, những mong thế giới này ngày càng tốt đẹp hơn, một thế giới mà "Người với người sống để yêu nhau."

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Những hoài niệm trong bài thơ" Lòng Mẹ" của tác giả Đậu Nguyên Khôi

 

 
Đã nhiều lần tôi đọc thơ của tác giả Đậu Nguyên Khôi ở một vài tờ báo và tạp chí tôi rất ấn tượng. Nhưng có lẽ để lại ấn tượng nhất trong tôi phải nói đến bài thơ " Lòng Mẹ" . "Lòng Mẹ"của tác giả Đậu Nguyên Khôi như mạch nước ngầm cứ âm thầm chảy mãi, len lỏi thấm sâu vào cảm xúc của người đọc. Lòng Mẹ có thể nói là một trong những tác phẩm hay và sâu sắc nhất nói về tình mẫu tử thiêng liêng, sâu đậm nhất trong lòng mỗi người chúng ta. Vì vậy đã có nhiều tác phẩm thơ, văn , nhạc viết về tình mẹ, lòng mẹ. Nhưng" Lòng Mẹ" của Đậu Nguyên Khôi vẫn có nét riêng, nét mới và ấn tượng. "Lòng Mẹ" là chuyện thật chuyện riêng tư mà rất có ý nghĩa và rất chung. Chỉ mấy khổ thơ cô đọng nhưng nhà thơ đã khắc họa một cách tinh tế, rõ nét chân dung về người mẹ rất Việt Nam luôn hết lòng vì con cái. Những gì mẹ đã làm vượt quá sức vất vả nhưng vẫn cố chịu chỉ vì con điều này chứng tỏ là sự hy sinh cảu mẹ thật lớn lao.
      Thông qua lối diễn tả cho hết thật không thể hết. Sự vất vả đó đã ghi sâu, khắc sâu vào tâm khảm những người con không bao giờ phai theo thời gian:
                    Ta lại về đây bến đò xưa
                      Bùi ngùi nhớ cảnh đời mẹ ta
     Cái bến đò cách nay mấy chục năm không còn nữa những dấu tích xưa vẫn cờn in.Thời ấy, cái thời của thập niên 60 thế kỉ trước"qua sông phải lụy đò".Đò thô sơ, nhỏ bé, chỉ là tấm ván ghép để làm cầu lên con thuyền bập bênh.Sẩy một tí là trượt ngã, đò thì đông, chen nhau thật lực để kịp chuyến. Ai đa từng thấy nghĩ mà kinh:
                     Bao lần trượt ngã chân trầy trật
                      Lăn lóc đường xa, phiên chợ xa.
     Chân đất, đường xa, mưa trơn đi từ bảnh mắt. Kiếm được miếng cơm, manh áo trong điều kiện khó khăn thuở ấy cái khổ đong gì cho hết. Thế mà:
                       Một cái vai gầy gánh bốn con
                        Mặc cho gió bấc quật từng cơn.
      Câu thơ này tác giả đã đề cập đến nỗi vất vả của người mẹ một mình nuôi bốn đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn khiến người đọc thấy thắt lòng. Khi người mẹ lao động trong cực nhọc đến mức:" Nắng cháy mặt mày, mưa trút đêm". Mẹ từng" Nước mắt đêm dài nuốt vào trong", mẹ vẫn một mực quyết chí: " Không chịu con mình thiếu áo cơm".Cái ý chí ấy, nghị lực ấy thật điển hình, thật xúc động lòng người:
                       Con lớn dần lên, mẹ gầy mòn
                        Mặc cho gió bấc quật từng cơn.
     Viết ít mà tải nhiều đây chính là sức hút của nhà thơ Đậu Nguyên Khôi.Chính sự hy sinh không bờ bến của lòng mẹ đã tác động mạnh mẽ vào tâm trí của các con bà từ thuở ấu thơ, giúp họ bước vào đời vững vàng. Họ"lớn dần lên" không chỉ ở chiều cao, cân nặng ma chính là ở tâm hồn, đạo làm người, nhân cách làm người mà cả trình độ học vấn, sự đóng góp cho xã hội. theo tôi được biết năm người con của người mẹ được nói trong thơ đều có trình độ đại học và trên đại học, đều làm việc trong các cơ quan nhà nước.
                Bây giờ con mẹ đã thành Người
                 Nghĩa, nhân, trí, tín, lễ hai vai
                 Tâm, đức thấm thấm sau lời mẹ dặn
                 Nhẫn, dung canh cánh bước chông gai.
    Cái" Thành Người" ở đây thật đáng học lắm thay! Các con mẹ không những đã thành Người mà còn thành Danh nữa. Trong câu thơ:
                  Bây giờ con mẹ đã thành danh
                  Chút tài phục quốc, phụng dân sinh
                   Chí, trai góp mặt trong tròi đất
                   Đền đáp công ơn đấng sinh thành.
     Như thế, nơi chín suối có người mẹ nào không ngậm cười, không ngàn thu thanh thản. Đó mới chính là món quà cao quý nhất dâng mẹ, đền đáp công ơn sinh thành.
      Bài thơ được tác giả kết thúc bằng sự đánh giá về mẹ rất trân trọng:
                 Đời mẹ sáng trưng vòng nhật nguyệt
và luôn thấy mẹ như vẫn còn đây:
                 Hồn mẹ còn đây hương ngát thơm
      Có thể nói " Lòng Mẹ" theo tôi đã vượt ra ngoài phạm vi riêng tư để đi vào lòng người, vào xã hội, vào tình cảm của mọi người con đối với mẹ
       Đến với thơ Đậu Nguyên Khôi ta như đến với những cảm xúc yêu thương dồn nén để bật lên thành tiếng thơ. Thơ anh không cầu kỳ, khác lạ mà dung dị nhưng từ ngữ và cách thể hiện trong thơ anh thật độc đáo có sức truyền cảm cao. Ai đọc cũng xúc động và như thấy đó là bài thơ nói về người mẹ của mình vậy.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Lòng Mẹ


Ta lại về đây bến đò xưa
Bùi ngùi nhớ cảnh đời mẹ ta
Bao lần trượt ngã chân trầy trật
Lăn lóc đường xa phiên chợ xa

Một cái vai gầy gánh bốn con
Nắng cháy mặt mày mưa trút đêm
Ngược xuôi còn biết chỉ là khổ
Chẳng chịu con mình thiếu áo cơm

Con lớn dần lên  mẹ gầy mòn
Mặc cho gió bấc quật từng cơn
Mặc cho đủ thứ đời tai ác
Nước mắt đêm dài nuốt vào trong

Bây giờ con mẹ đã thành Người
Nghĩa, nhân,trí, tín, lễ, hai vai
Đức, tâm thấm đậm lời mẹ dặn
Nhẫn, dung canh cánh bước chông gai

Bây giờ con mẹ đã thành danh
Chút tài phục quốc phụng dân sinh
Chí trai góp mặt trong trời đất
Đền đáp công ơn đắng sinh thành

Mẹ ơi! mẹ đã người thiên cổ
Mẹ còn đâu nữa để con chăm
Đời mẹ sáng trưng vòng nhật nguyệt
Hồn mẹ còn đây hương ngát thơm.

    Tặng GSTS Đậu Ngọc Hào.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Khắc Khoải Một Mối Tình


Anh đã lê chân khắp mọi miền
Đi đâu cũng chỉ một cô đơn
Cảnh nào mà chả vương hình bóng
Có giấc nào mơ không thấy em

Lòng gần gũi mà đời xa cách lắm
Vẫy gọi nhau mà xa lắc đôi bờ
Mãi lặng im và mãi trong mơ
Mãi yêu em trong khắc khoải hồn thơ

Thôi ta đi cho tận cùng bến khổ
Rượu vơi đầy vui với gió cùng trăng
Đời còn đó đời còn nhiều nặng nợ
Cánh thơ bay lơ lửng giữa trần gian.

    Hễ ai mang trong mình một chút men thi sĩ cũng đều rất nhạy cảm về đề tài tình yêu. Tình yêu đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận để họ thai nghén cho ra đời những đứa con tinh thần đẹp, giàu  sức sống. Khi luận bàn vè thơ của các nhà thơ tình yêu, tôi nhớ có ai đó đã nói như sau : Các nhà thơ viết về thơ tình yêu ít nhiều xuất hiện những nhan sắc phôi pha, bài thơ nào hay của họ cũng đều mang một chút u uẩn của một cuộc tiễn đưa. Bài thơ Khắc Khoải Một Mối Tình của Đậu Nguyên Khôi trên đây xem ra đúng với nhận định đấy.
      Tôi có may mắn được chạm vào thơ Đậu Nguyên Khôi không phải chỉ một đôi lần. Và hầu như lần nào trong thơ của nhà thơ cũng luôn tồn tại một không gian tình yêu với mênh mông thương nhớ, khắc khoải. . Lần này với tâm trạng khắc khoải một mối tình, tác giả đem đến cho ta một cái nhìn đầy bản ngã về tình yêu có vè như rất ngang trái nhưng lại bất diệt.
       Đau đáu trong tim một bóng hình, khổ thơ đầu tiên của bài thơ làm người đọc hình dung ngay được đây là dòng tâm sự chất chứa không ít những tâm tư, nỗi niềm cùng vấn vương giăng mắc đầy khắc khoải của một mối tình buồn. Trong cuộc đời mình, tác giả đã đi nhiều, đã lê bước chân đi khắp mọi miền, đi đến đâu cũng chỉ một mình một bóng lặng lẽ, cô đơn, đau đáu một tình yêu chưa bao giờ nói được nên lời, nhìn đâu tác giả cũng thấy hình bóng em yêu. Hễ dối lòng cố gạt đi để có thể quên trong phút chốc, mong lòng nhẹ nhõm hơn thì bóng dáng ấy lại ùa về dày đặc hơn, bủa vây tứ phía ngay cả trong giấc mơ cũng chưa bao gờ xa vắng được
             Anh đã lê chân khắp mọi miền
              Đi đâu cũng chỉ một cô đơn
            Cảnh nào mà chả vương hình bóng
            Có giấc nào mơ không thấy em.
        Đoạn thơ này tác giả sử dụng động từ lê cộng với cụm từ chỉ một cô đơn khiến cho người đọc cảm thấy có cảm tưởng như nhân vật trữ tình anh đang phải gánh trong tim một nỗi buồn nặng trĩu, cô đơn,khắc khoải dường như cứ đeo đuổi mãi không thôi. Là một người đa tài, đa cảm nhưng có lẽ lắm éo le, trắc trở, tan vỡ lại dính đến một đối tượng mà cuộc đời đầy hứa hẹn nên hai người cứ gần đấy mà xa đấy, gần mà không nói nên lời, xa mà không dứt được, âm thầm mà mãnh liệt:
             Lòng gần gũi mà đời xa cách lắm
            Vẫy gọi nhau mà xa lắc đôi bờ
             Mãi lặng im và mãi trong mơ
              Mãi yêu em trong khắc khoải hồn thơ.

     Tình yêu là thế đấy ! Không nói nên lời mà như nói lên tất cả. Đôi lòng cùng tâm tư, đôi tim cùng nhịp đập nhưng gần vẫn gần, xa lại càng xa...Đời là thế !Tình là thế! Chẳng bao giờ hết được.
    Đọc những câu thơ trên của Đậu Nguyên Khôi người đọc hẳn thương cảm, xót xa khi thấy nhân vật sống trầm mình trong một không gian buồn. Giọt đắng sầu anh lặng lẽ mang theo trong tim như lắng đọng hết thảy mọi tâm tư tình cảm của anh với người ấy. Đời với anh bây giờ là bể khổ, nhưng có xá gì?anh vẫn lê chân bước đi cho đến tận cùng bến khổ lấy chén rượu vơi đầy làm bạn, vui với gió cùng trăng. Và anh vẫn không thôi nghĩ "đời còn đó đời còn nhiều nặng nợ", nợ tình, nợ đời, nợ trần gian...Từ đây thơ anh là của đời, của trần gian. Anh còn đi, đi mãi suy tư mãi để thơ anh đến mọi nơi, mọi miền trong cõi đời. Cảm thương thay, một kẻ gánh tình buồn. Nhân vật trữ tình trong bài thơ làm tôi nhớ lại bao tiền thân thuở trước, gánh nặng cuộc đời cũng khiến họ mượn rượu quên sầu, vui với gió cùng trăng, gửi vào thơ cho lòng nhẹ bớt.
             Thôi ta đi cho tận cùng bến khổ
             Rượu vơi đầy vui với gió cùng trăng
             Đời còn đó đời còn nhiều nặng nợ
            Cánh thơ bay lơ lửng giữa trần gian.

     Khắc Khoải Một Mối Tình của Đậu Nguyên Khôi mang theo nỗi buồn của những người khi mắc nợ tơ vương, món nợ vấn vương sâu thẳm này không ít người mắc phải. Có điều anh, thơ anh không chỉ là tiếng nói của một mối tình dang dở, là lơi dãi bày yêu thương cho những ưu tư mong nhớ, nặng những vấn vương, trĩu nặng. Bài thơ để lại ấn tượng sâu đậm với người đọc là tình yêu rất thơ mộng, rất đẹp, rất thi sĩ, rất đời. Tôi nghĩ người mà anh nói tới trong bài thơ khi đọc những dòng thơ này khó mà cầm được xúc động khôn cùng, phải thốt lên: Ôi! Anh đã yêu ta đến thế ư!
      Bạn đọc biết nhiều đến Đậu Nguyên Khôi chính là nhờ vào những trang thơ tình yêu giàu cảm xúc, giàu chất thơ, giàu tính nhân văn của anh. Sự gặp gỡ của tác giả và nàng thơ là mối giao duyên hạnh ngộ nhiều thú vị. Nàng thơ đã chắp cánh cho cảm xúc yêu thương trong Đậu Nguyên Khôi được thăng hoa, lan tỏa với đầy đủ mọi cung bậc tự nhiên vốn có, do đó mà thơ anh luôn đọng lại mãi trong ta cùng những vơi đầy của tình cảm.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Đến với bài thơ khúc nhạc buồn của Lâm Tương Hà






Khúc nhạc buồn em dạo cho anh
Ngờ đâu là khúc nhạc cuối cùng
Có phải mỗi cung đàn em dạo
Dành tặng anh từng khúc bâng khuâng

Đâu những chiều vàng hoe nắng thu
Cỏ cây xao động gió thu về
Đôi hồn thơ mộng đôi hồn trẻ
Tình thì như đã nét còn e

Ôi cung đàn quyện bóng hình em
Cứ đâu đây trong cõi trần gian
Để thơ anh bổng trầm mãi mãi
Phảng phất niềm vui,phảng phất buồn

Tha thứ cho anh em gái hỡi
Biệt ly sao không nói nửa lời
Đời chia cắt hai ta từ thuở ấy
Bóng hình em cứ mãi không phai

Anh hát mãi khúc nhạc buồn em dạo
Anh sống mãi với hồn  thơ mộng ảo
Có bao giờ em nghe thấy hay không ?
Có khi nào em bỗng nhớ đến anh ?

Sau khi nghe được chính tác giả Đậu Nguyên Khôi kể về xuất xứ của bài thơ "khúc nhạc buồn",ra về lòng tôi cứ miên man nghĩ suy. Câu chuyện đã xảy ra cách đây mấy chục năm rồi mà sao vẫn còn như mới. Có lẽ do cách kể chuyện lôi cuốn, có duyên của tác giả đã gây ấn tượng cho tôi, sống phần lớn là bởi sức ám ảnh của bài thơ. Thơ tình là mảng đề tài mà hầu như người biết làm thơ nào cũng đã một lần sáng tác, vì một lẽ khi yêu con người ta thường thăng hoa cảm xúc và tâm hồn trở nên nhạy cảm hơn. Có những tâm tình, những nỗi niềm chỉ nói được bằng thơ.
          "Khúc nhạc buồn em dạo cho anh
          Ngờ đâu là khúc nhạc cuối cùng"
Khi người thiếu nữ cất lên bản nhạc ấy thì cả hai người đều không biết rằng đó là lần gặp cuối cùng. Một biến cố cuộc đời đã đẩy chàng trai đi xa và chính khúc nhạc đó là khúc nhạc ly biệt. Bản Sonate "Khúc nhạc buồn"nổi tiếng của nhạc sĩ Sopanh lại ứng nghiệm với cuộc đời hai người. Chính vì không biết sau lần đó sẽ xa nhau mãi mãi nên tác giả càng day dứt, hụt hẫng. Ký ức lại tràn về làm sống lại những kỉ niệm ngày xưa, thuở ấy hai tâm hồn dường như đã đồng điệu nhưng vẫn còn e ấp trong tim
           Đôi hồn thơ mộng, đôi hồn trẻ
           Tình thì như đã nét còn e
Một tình yêu đẹp, lãng mạn như vậy nhưng không thể đơm hoa kết trái, phải chăng tình đẹp khi còn dang dở. Cung đàn ấy cứ vang vọng, trầm bổng mãi trong tâm trí, bóng hình  ấy cứ hiện về trong mỗi giấc mơ. Bao nhớ nhung, nuối tiếc thi sĩ chỉ biết gửi vào thơ, nhờ vần thơ nói hộ lòng mình. Vì có nỗi khổ riêng, vì bị rơi vào hoàn cảnh éo le nên chàng trai ra đi mà không một lời từ biệt, anh ra đi mang theo một mối tình vẫn còn dang dở, mang theo niềm day dứt, khắc khoải khôn nguôi:
                       Tha thứ cho anh em gái hỡi
                        Biệt ly sao không nói nửa lời
Cả hành trình tiếp theo của cuộc đời bóng hình em cứ mãi không phai, tiếng nhạc buồn như những đợt sóng cứ thao thiết vỗ đập trong lòng:
                        Anh hát mãi khúc nhạc buồn em dạo
                        Anh sống mãi với hồn thơ mộng ảo
Và trong anh luôn thường trực một câu hỏi lớn không lời đáp: "Có bao giờ em nhớ đến anh không" . Thơ tình vốn tự thân đã luôn hấp dẫn người đọc, thơ tình buồn lại càng có sức lay động lòng người.Khúc nhạc buồn là kỉ niệm về mối tình còn dang dở, chưa lời ngỏ nhưng nó đã in sâu trong tâm trí Đậu Nguyên Khôi suốt cả cuộc đời. Tình cảm ấy, tình yêu ấy thật cảm động và đáng trân trọng biết nhường nào.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Ngậm ngùi





Bao năm ta tìm em
Trên mọi nẻo đường gập ghềnh
Bao năm ta rong ruổi
Ngược xuôi góc biển chân trời

Chỉ thấy toàn con gái
Chả thấy ai yêu ta, chả thấy ta yêu ai
Có dễ gì hiểu nhau
Ta chỉ có thẳm sâu, có đâu chiếc áo ngoài!

Nếu tình yêu dễ tìm,dễ thấy 
Sao thiết tha đắm đuối lòng ta 
Nếu tình yêu không đợi không chờ 
Sao thơ ta vang vọng tiếng cầm ca

Rồi một ngày gió mưa
Nơi nẻo rừng rất xa,rất xa
Ta thấy “ con nai vàng ngơ ngác”
Ta gặp người con gái trong ” Sơn nữ ca”

Ta đến bên nhau sao dễ thế 
Những gì nơi em 
Đơn sơ và thánh thiện 
Những gì trong mắt em 
Chỉ ánh lên niềm tin và triều mến

Ôi,em thân yêu !
Em là dòng suối, 
         soi đời anh lặng lẽ
 Là ánh trăng,
          soi đời anh quanh quẽ 
Là nắng hồng sưởi ấm lòng anh 
Trời đã cho anh-Em 
Người con gái rừng xanh !

Đất nước nổ chiến tranh 
Em đi thanh niên xung phong 
Tấm thân mỏng manh 
Ngày đêm làm đường,phá bom

Em chẳng trở về
Em chẳng còn về 
Em đã chết
Để tôi chết với đời tang tóc 
H. A ơi! 
Em ở đâu,ở đâu?
Nấm mồ xanh
           chôn chặt
                 một tình yêu!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Có lúc





Có lúc
Ta đắm chìm trong 
Những khúc nhạc vui,
Những bản nhạc buồn .

Có lúc 
Ta say mê ngắm nhìn 
Những rực rỡ bình minh, 
Những hoàng hôn tím ngắt.

Có lúc
Nghĩ về cuộc đời 
Thấy gánh nặng trên vai; 
Nghĩ về con người 
Thấy như mình có lỗi

Nhưng chẳng bao giờ,
                Chẳng bao giờ 
                            Em hỡi 
Anh không nghĩ tới em 
   Một mối tình
     Như siết chặt trong tim.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Em là ai

Em là ai mà hiểu được lòng ta ? !
Em là người hay một tiên nga
Là thiếu nữ hay em là sao sáng

Ôi hạnh phúc có lẽ nào thế nhỉ ?!
Anh cúi nhìn và chỉ thấy mắt em 
Một màu xanh và ấm đượm nắng vàng 
Như tất cả một mùa xuân đọng lại

Dẫu mất hết, đời
có em là đủ 
Dẫu buồn đau em đến cũng nguôi vơi 
Anh lại bước trên đường chông gai ấy 
Kìa xa xa ánh sáng loé chân trời

Anh ngắm em,em đẹp lắm đi thôi 
Tâm hồn em như gió ngát hương đời 
Anh lại buồn sợ làm em khổ mãi
Đời gió mưa đâu hợp với thân mai!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Những người con gái tôi đã gặp


Tôi đã gặp bà mẹ ấy
Có chồng với ba con 
Chồng hy sinh chống Pháp 
Con hy sinh chống Mỹ 
Ở tuổi 80, lưng còng còng
           Chả có người trông nom.

Tôi đã gặp người phụ nữ ấy 
Có đôi mắt đậm buồn 
Cưới nhau được mươi hôm 
Anh ra chiến trường 
Không bao giờ trở lại 
Chị một mình ở vậy
      Thờ chồng nuôi con

Tôi đã gặp cô gái ấy 
Đẹp như ánh trăng rằm 
Chờ người yêu suốt 15 năm
Anh không về 
Chị cứ không tin
       Mòn mỏi sống một mình

Tôi đã gặp hàng trăm cô gái 
Đẹp như sao sa 
Ở một nông trường xa 
Khi vào nông trường 
Các cô như trăng lưỡi liềm
     Mấy mươi năm một nắng hai sương 
    Mấy mươi năm lao động quên mình 
                                     Về hưu 

Mươi cô nuôi con một mình 
Má nhăn nhăn,dáng cong cong 
Mươi cô quên tuổi xuân
     Một mình lủi thủi cô đơn

Ôi những người con gái 
Qua chiến tranh 
Nào ai có biết chăng ?

Đời sao người được cả ?
Sao có kẻ trống không ?
Thơ tôi đầm đậm buồn 
Hồn tha phương , tha phương ...

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Anh tặng em


Anh tặng em
Đôi bàn tay giá lạnh
Làn gió đùa trên cánh áo mong manh
Anh tặng em
Tha thiết lòng anh
Mong sưởi ấm một kiếp nghèo tương ngộ.

Anh tặng em
Con thuyền bé nhỏ
Để bến bờ em có thể bơi sang
Anh tặng em
Căn nhà lá xuyềnh xoàng
Trời mưa bão giữa đường em trú tạm.

Anh tặng em
Cay đắng đời anh
Cho mắt buồn giọt lệ ứa long lanh
Anh tặng em
Giấc mộng khổng thành
Để em vá một mảnh đời tan vỡ.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Thư không gửi

Thư viết mãi viết hoài, không gửi
Lời thiết tha tha thiết, ngậm câm lời
Em cứ đẹp, đẹp lắm ở trong tôi
Em rất gần, sao mãi cứ xa xôi

Thư không gửi, để lòng thêm khắc khoải
Tình không nói, để tình thêm đắm đuối
Em biết không, em hỡi, em biết không?

Em biết không, làm sao em biết được
Cuộc đời anh đã chết cả mấy lần
Giữa phong ba bão táp quay cuồng
Anh ghì mình cố giữ một con tim

Anh vượt lên, đứng vững giữa trần gian
Anh tu luyện, để cứ sống tốt hơn
Cho thơ anh lấp lánh bóng hình em
Cho thơ anh mờ ảo giữa trăng ngàn

Cứ thế thôi, thôi thế, cứ thế thôi
Để hồn thơ thao thức mãi không nguôi
Để đàn xưa văng vẳng mãi trong đời
                      Cứ yêu em
                                như yêu cả đất trời.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tiếng còi tầu trong đêm khuya


Tiếng còi tàu trong đêm vắng lặng
Mang theo bao số phậnc on người
Nào ai đón ai bằng bóa hoa tươi
Nào ai tiễn ai, một trời xa cách

Tiếng còi tàu trong đếm giá lạnh
Như xé đôi lòng giây phút chia ly
Tan biến vào đêm, bóng dáng người đi
Lầm lũi cô đơn, trĩu gót người về

Người con gái, đẫn đờ trên sân ga
Nhìn đám đông, không nói gì
Cô đón chờ ai? chờ ai thế?
Một người đi
          Đi mãi
          Không về?



  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Đêm Đông















Đêm đông !
Ai đó không có nhà
Ai đó đời ruồng bỏ
Ngoài kia
Trời mưa thâm, mưa thâm

Đêm đông
Ai đó không mối tình
Ai đó không miếng ăn
Ngoài kia mưa khóc thầm

Đêm đông
Ai yêu ai
Đời rẽ chia đôi ngã
Ôm nỗi đau bao giờ mới trả

Đêm đông
Ai khóc ai
Người yêu ra đi, không trở lại
Một mình thức trong đêm dài!
...
Đêm đông
Ta nghe trong tiếng đêm
Bao số phận con người
       Trộn vào thơ ta
             Vị đắng cay!


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Xuân của tuổi già


Mỗi độ xuân sang vắng mấy người
Đời người còn lại ngẫm bao nhiêu
Nào ai của cải ăn không hết
Nào ai xuôi xẻo cả kiếp người

Đừng tưởng chết rồi là hết cả
Nợ đời xin bạn chớ mang theo
Cả đời cam chịu, cả đời sợ
Đứng thẳng một lần thử xem nào

Nếu có con rơi xin hãy nhận
Nhỡ lầm lỡ rồi sửa cho ngay
Nếu còn nợ người xin hãy trả
Dúng vào tội ác hãy quy hồi

Còn làm được gì tốt cho đời
Còn giúp được ai dù nhỏ thôi
Đừng cướp của ai dù một tí
Đừng chặn họng ai dù nửa lời

Làm sao khi ta bước xuống mồ
Nhẹ nhõm thơm tho cái xác ta
Hồn ta thanh thản như trời biếc
Quanh năm nghe tiếng nhạc, tiếng thơ.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS